Đồ Sơn là một địa điểm du lịch hấp dẫn và nổi tiếng của miền Bắc nước ta. Hàng năm, nơi đây thu hút khách nhiều khách du lịch trong và ngoài nước. Dịp 1/5 này, hãy cùng đến Đồ Sơn để thưởng ngoạn những ngày nghỉ vui vẻ, và thoải mái với núi, biển, nắng, gió và mây trời…và cái gì đó nữa thì tới chỗ rồi biết ….

Những câu chuyện về HÀNG và MẠi DÂM !
Cảnh biển Đồ Sơn lúc hoàng hôn (Ảnh: Flickr)

Vị trí địa lí:
Những câu chuyện về HÀNG và MẠi DÂM !
Đồ Sơn là một trong những địa chỉ du lịch biển khá nổi tiếng ở nước ta. Bán đảo Đồ Sơn nằm trên miền cổ lục địa chạy dà 22,5 km ven biển từ cửa sông Cấm đến cửa Văn Úc. Người xưa hình tượng hoá Đồ Sơn như đầu rồng đang huớng vè viên ngọc là đảo Hòn Dáu đuôi quẫy ra khơi xa làm thành đảo Bạch Long Vĩ.

Những câu chuyện về HÀNG và MẠi DÂM !
Tấp nập bãi biển Đồ Sơn (Ảnh: Flickr)

Đồ Sơn là một vùng biển bán sơn địa, có non nước hư ảo tựa chốn bồng lai, là trung tâm nghỉ ngơi du lịch của kỳ thú từ xa xưa. Đồ Sơn hấp dẫn du khách bởi không khí trong lành của gió, cái mặn mà của biển và một cảnh sắc thiên nhiên sơn thuỷ hữu tình. Không phải ngẫu nhiên mà Đồ Sơn được chọn làm nơi nghỉ dưỡng của các bậc vưa chúa ngày xưa và cá quan lại thời Pháp.

Các dự án lớn:
Dự án xây dựng khách sạn 5 sao và khu biệt thự nghỉ dưỡng tại bãi biển Đồ Sơn

Đồ Sơn như một con Rồng đang chầu về viên ngọc là Hòn Dáu Phối cảnh tổng thể dự án

Khu ẩm thực

Ngành công nghệ mại dâm – và gái Đồ Sơn: Xanh – sạch – đẹp.

Những câu chuyện về HÀNG và MẠi DÂM !

Các bạn hãy xem tấm hình này, sau đây tôi sẽ nói với các bạn: đây là hiện vật gì? Công dụng của nó? Giá trị của nó? Tôi có nó trong trường hợp nào? và cuối cùng một vài điều tâm sự.
Những câu chuyện về HÀNG và MẠi DÂM !

1. Đây là một trang giấy, tôi xé từ một quyển sổ tay, đúng là sổ tay, vì kích cỡ nó đúng là để vừa trong lòng bàn tay. Nó được xé ra từ một quyển sổ của một em “hàng” ở Đồ Sơn. ở ĐS, hầu như em nào cũng có một quyển sổ be bé thế này, đó là vật bất ly thân, quan trọng lắm. Vì nó là cơm áo gạo tiền của các em.

Hôm đó, tôi lưu lạc đến Đồ Sơn trong một chiều thứ bảy. Nhà nghỉ mà ông bạn tôi dẫn vào là nhà quen, nhưng hôm đó lại rất đông khách. Nguồn : Vnmon.com Tôi ngần ngừ định ra, nhưng ông chủ tốt tính quá đâm nể. Ông ấy bảo: “Chỉ còn cái phòng của bọn nhân viên nó ở, anh nghỉ tạm”. OK. Mỗi nhà nghỉ thường nuôi 1-2 đứa gái “hàng”, gọi là nhân viên, chúng được bố trí nghỉ ở một phòng xa nhất, góc gách, thiết bị vệ sinh tồi tàn hơn vì ít được chăm sóc.

Những câu chuyện về HÀNG và MẠi DÂM !

Ảnh minh họa

Tôi nằm nghỉ, tiện tay kéo cái ngăn kéo thấy gương lược, son phấn, bao cao su, cặp tóc, linh tinh lang tang, trong đó có 1 quyển sổ con con và 1 cái bút bi. Lúc đầu nghĩ: Hàng ghi nhật ký thì sang trọng nhẩy? Biết đâu sau này em hàng này lưu danh với đời chăng? Thế là tôi nằm giở xem. Chủ yếu các trang là ghi như cái ảnh tôi chụp lại đây.

Hàng số bên trái là ngày (các trang khác có chỗ ghi rõ chữ “ngày”), còn là một dãy dấu nhân. Đến đây các bác chắc đoán ra rồi. Đây là nhật ký làm việc của em. Hàng ngày, sáng hôm sau, khi em thức dậy, em không quên đánh dấu “X”, cứ bao nhiêu lần tiếp khách là bấy nhiêu dấu “X”. Tôi không khỏi bất ngờ về cách ghi chép thô sơ, đơn giản này. Hôm đó, tôi đợi cho được chính em ở phòng đó tiếp khách xong rồi đi qua đêm với em, sau đó tôi không thấy tiếc là mình đã đợi.

Những câu chuyện về HÀNG và MẠi DÂM !

Ảnh minh họa

2. Em kể rằng, tất các các con hàng Đồ Sơn mà em biết đều ghi chép kiểu này. Công dụng của nó là để cuối tháng, cuối ngày, hoặc cuối tuần “đọ sổ” với chủ, tức là so sánh với chủ, rồi từ đó mà thanh toàn tiền. Tất nhiên có nhiều đứa ghi gẩm phức tạp hơn, có đứa viết nhiều chữ hơn, nhưng nói chung đều dùng ký hiệu.
Trong trang này, có những ký hiệu dấu sao “*” trong vòng tròn, đó là đi qua đêm, tính bằng 3 cuốc đi nhanh. Tôi tỉ tê hỏi các ký hiệu khác, thì em chỉ nói cái dấu “X” có gạch dưới là những lần em đi một lần, tính với chủ là 1, nhưng em cho khách làm 2 nhát, được bo khá. Còn cái dấu “X” nằm trong ô vuông thì em không nói gì cả, nhất định không nói.
3. Như vậy, đây là một dạng “văn vật” có hồn. Tôi vốn dân làm nghề “tò mò” nên cố ý xé rách hẳn 1 tờ, bảo anh tưởng qua rồi em vứt đi. Tôi bèn đền em bằng cách chép lại cho em y sì trang này, vào 1 trang khác. Em khen xuyt xoa là anh chữ đẹp quá. Tôi thủ lấy 1 trang mang về, chả biết để làm gì, nhưng cứ giữ lấy. Bỗng hôm nay có ý định kể cho các bac câu chuyện về nó.
4. Trong trang này, có ngày em đánh dấu 16 “nhát”, nói chung số ngày có trên 10 nhát hơi nhiều, trung bình gọi cho là 10 nhát. Mới thấy cái cường độ làm việc của các em ghê gớm thật. Tôi tìm cả quyển sổ ghi nhật ký khoảng 3 tháng, ngày nhiều nhất là em đánh 21 cái dấu “X”, tính ra là 23 lần để đọ với chủ, lại có 3 lần gạch chân.

Ghê quá.
Ngày ít nhất là 1, nhưng chỉ 1-2 ngày như thế mà thôi. Em kể chuyện với tôi, ở Đồ Sơn có đứa dịp 30/4, đã đi khách tính với chủ là 50 lần. Không sao hiểu nổi. Em giải thích: Con ấy đẹp, cao như hoa hậu, ngày khách đông vì hội hè mà, nó đi 3-6 thằng một lần. Khoảng trên dưới 1 giờ là xong tất cả các anh. Nguồn : Vnmon.com Tôi hỏi em: Đi mấy đứa 1 lần thì ghi thế nào? Em cười bảo: Em chưa đi bao giờ nên không nghĩ là sẽ ghi thế nào. Các bác tư vấn cho em ấy đánh dấu thế nào nhỉ? Hay là làm một cái vòng tròn to, trong đó đánh 3-6 cái dấu X?

Những câu chuyện về HÀNG và MẠi DÂM !
Những câu chuyện về HÀNG và MẠi DÂM !

Ảnh minh họa

Như đã hứa, tôi sẽ kể cho các bác chuyện một em hành nghề ở Đồ Sơn. Em có quyển sổ mà tôi đã xé ấy. Tên em ta quy ước gọi là M.

Khi tôi gặp em, thì em đã ở ĐS được khoảng 6 tháng. Đó là khoảng thời gian đủ cho em tốt nghiệp cấp bậc cử nhân, sau 6 tháng đến 1- 2 năm mà tồn tại ở ĐS coi như hạng Cao học. Theo M, ở ĐS có khoảng vài chục em cấp học vị Tiến sĩ, đã ở đây 2-4 năm.

Em M. đến ĐS do một đứa bạn cùng xã rủ. Em đã phải suy nghĩ mất khoảng 1 tháng. Em học hết lớp 7, ham học và học giỏi, nhưng bố mẹ không cho đi học nữa. Quê em ở một huyện thuộc tỉnh Hoà Bình, toàn bộ là dân tộc Mường. Mường gốc gác luôn. Bố mẹ đều làm ruộng, có 4 anh chị em.
Em nói: Nguồn : Vnmon.com “Quay đi quay lại, học có lớp 7, giờ làm được gì, làm ruộng thì cắm cúi cả năm có việc 4-5 tháng, một năm cả nhà làm được khoảng 1 vài triệu, không đủ ăn, có đứa rủ đi rửa bát cho nhà hàng, một tháng mang về cho bố mẹ 500.000 đồng coi như đổi đời, sống trong mơ. Người thực việc thực. Nên em đồng ý”. Đồng ý rồi, gần ngày đi thì nó kéo riêng ra, nói úp mở bảo người xuôi khác lắm, phải chiều. Chiều thế nào? Thì đại khái động chạm nhau. Em M bắt đầu hơi hiểu ra. Rồi không muốn đi. Nhưng lúc đó thì bố mẹ bảo phải lấy chồng. Lấy 1 thằng bằng tuổi. Em chán quá, hỏi con chị kia thực ra là làm gì. Bà chị bèn nói thẳng. Em nghĩ ngợi mãi, rồi bảo với bố mẹ theo chị đi rửa bát, phục vụ nhà hàng, thế là đi.

Những câu chuyện về HÀNG và MẠi DÂM !

Lần đầu bán trinh, M được 3 triệu đồng. Nói chung, ở ĐS luôn luôn có khoảng 5-10 em túc trực để bán trinh. Đó là đội tân binh, mới nhập trường đời. Tôi đã hỏi thằng chủ, lý do tìm cho ông sếp một em trinh, nó hát rằng: 7 triệu đồng. Nó nói thật. Cá biệt có ông phải mua đến 10-15 triệu, với những em xinh. Mua trinh như đi mua nhà. Thích thì giá cả chả là gì, sân siu vô tội vạ. Nhưng các em thì chỉ có được 3 triệu mà thôi. Không biết giá cuộc chơi từ 80 lên 90 nghìn, các em có được tăng từ 3 lên 3 triệu rưỡi không?

Những câu chuyện về HÀNG và MẠi DÂM !

Trời ơi, các em vừa bán trinh xong thì coi như thời kỳ vàng son làm nghề. Em chưa biết gì, thái độ phục vụ kém, nhưng khách thì xếp hàng, ở ĐS gọi là “ăn sái”. Có một em vừa bán trinh, lập tức các ông chủ ở ĐS thông tin cho nhau, chén trước. Nên bọn làm ở ĐS, bọn chủ và bọn làm thuê cho chủ thường xơi món này. Sau đó, mỗi nhà hàng có 1 ít khách ruột thì ưu tiên cho “ăn sái”. Em M kể với tôi 1 nguyên tắc: “Không bao giờ chủ nuôi gái lại đi chén gái mình nuôi, mà nó chén tất cả bọn gái ở các nhà hàng khác”. Đó là một liên hiệp hội còn ghê gớm hơn hội ACSV của các bác.

ĐS thấy hàng đi đầy rẫy, nhưng cũng có nhiều đẳng cấp, các bác phải hiểu điều này để phân biệt thân phận các em. Loại được nuôi bao, thường là các em mới chân ướt chân ráo ra, như em M tôi gặp. Loại nuôi bao cũng có 2 loại. Một là được ông chủ nhà nghỉ nuôi, ở tại nhà nghỉ. Trước kia ĐS chỉ có 1 loại hình thức này. Nguồn : Vnmon.com Sau khi ĐS có chuyện giải toả một số nhà nghỉ làm đường, thì sinh ra loại nuôi bao thứ hai. Đó là những ông chủ vốn có kinh nghiệm nuôi gái, thuê hẳn 1-2 phòng của 1 nhà nghỉ nào đó, nuôi mấy đứa hàng. Tôi đã hỏi, biết 2 phòng thuê ở khu 2 là 6 triệu đồng. 2 phòng ấy nó nhét 5-6 em.

Những câu chuyện về HÀNG và MẠi DÂM !

Thế đấy. Tất cả các em hàng loại này đều gọi là “nhân viên”, có hợp đồng lao động hẳn hoi (rửa bát, phục vụ buồng…), ăn chia thì như sau: 90.000 chia nhà nghỉ 40, chủ nuôi 50. Chủ nuôi sẽ cho hàng 20, còn nó xơi 30, chỉ lo cho các em 2 bữa cơm chính và chỗ ngủ mấy em chen nhau 1 phòng. Loại hàng thứ hai dĩ nhiên đại khái đã được giải phóng, không lệ thuộc thằng chủ nào. Những em này đã qua cử nhân ở ĐS, tự lo cho mình, tự trả tiền phòng ở. Những em này có cái hay là thường là xinh (mới tồn tại được), nhưng bọn chủ khi gọi hàng cho khách, thường ưu tiên gọi các em được nuôi bao, để giải quyết công ăn việc làm giúp nhau. Các em loại tự do thì chỉ được 40, nhà nghỉ 50. Dĩ nhiên các em phải thuê phòng ở, tự lo ăn. Thuê phòng thì không có giá 3 triệu đ/năm như các ông chủ cho nhau thuê đâu.

Những câu chuyện về HÀNG và MẠi DÂM !

Em M. đã ở đó khoảng gần 1 năm rồi, nhưng giờ đây muốn phá ra ngoài không được. Lý do là Luật Lao động phải ký hợp đồng ít nhất 1 năm. (Xem ra bọn chủ ấy thạo luật lao động hơn tôi và các bác). Và, chủ thường chỉ đưa tiền cho nhân viên khoảng 50-60% để giữ chân.
Em M. sau khi có trình độ cử nhân rồi, thì em đã tạo công ăn việc làm cho 4 em khác cùng làng. Có 2 em khác cùng học với em một lớp, cùng xóm cùng thôn luôn. Có 1 lần em bảo tôi:
Anh có ăn sái thì ở lại, em vừa gọi 1 đứa ở làng em đến, vừa bán trinh 3 ngày trước. Nhưng hôm đó tôi không thể ở lại được. Trong các em, hình thành một loại “ái hữu giai cấp”. Bọn chủ thường quát nạt, ăn chặn của các em mới. Nhưng nếu có 1 em cũ bao bọc, chỉ dạy thì các em mới cũng đỡ đi. Tôi đã gặp dàn 5 em cùng làng này, làm việc 3 em. Các em mới ra đều sinh năm 86-87, ngơ ngác chân quê. Hình ảnh của em M gần 1 năm về trước. 1-2 tuần đầu là xem phim mát. Cứ xem liên tục, các kỹ thuật cũng làm quen trên phim. Các chị cũ về truyền đạt thêm vào. Sau đó là bán trinh, rồi tự tức học nghề. Nguồn : Vnmon.comTôi có cảm tưởng, càng các em đẹp thì sự học hành càng chểnh mảng. Có em xấu mặt thôi, nhưng nghề nghiệp lại tuyệt vời.
Một lần, em M xin nghỉ nửa tháng về gặt cho mẹ. Khi em ra, về đến bến xe Hà Đông, em đã điện tôi ra đón, vì đang ngú ngớ, lại đi cùng 2 em khác (nhóm cùng làng), tôi đang định đưa các em đi ĐS, thì lập tức thấy một thằng khác đến đón. Nó được thằng chủ ĐS nhờ đi đón các em. Các em đều cảm động, vì thấy tôi đón các em không gạ gẫm tranh thủ vào nhà nghỉ, mà ân cần hỏi han, tính gửi xe đưa các em đi, đối xử như “người thường”. Từ đó, em M mới kể nhiều chuyện cho tôi.
Tất cả các em ĐS đều có dùng thuốc bôi trơn. Các bác không thể nào biết được. Trừ trường hợp gặp em buổi sáng, hoặc có anh làm cho em có hứng. Em M cũng có 1 tuýp thuốc bôi trơn, cho tôi xem, chữ Trung Quốc mờ mịt. Rõ là hàng đểu. Nhưng các em vẫn phải dùng.

Xem thêm tại Xinhkieu.com để xem phim sex với các clip dit nhau của phim sex viet nam

Những câu chuyện về HÀNG và MẠi DÂM !

Em M kể cho tôi một chuyện này: Có lần, bố em tìm đến ĐS gặp em. Chuyện này là thường. Khi có bố đến, em sẽ được bọn chủ bố trí cho làm việc ở một nhà hàng nào đó, rửa bát thật. Bố xuống thấy con hùng hục vào bếp, rửa bát lớ ngớ thì thương lắm. Nào em có phải rửa bao giờ đâu mà biết. Bà chủ thấy thế thì bảo: “Thôi mấy hôm nay cho cháu nghỉ chơi với bố”. Bố em cảm động lắm. Nào ông có biết, bà chủ cũng có tiền thằng chủ cho, vì phải gửi em vào đó mà. Tất nhiên, các ông bố bà mẹ đến ĐS, có hàng ngàn lý do phải ra về ngay. Nơi làm việc, một ngày là đống tiền, bố (mẹ) ở đây không được đâu. Đuổi khéo.
Em M. đã mang về cho bố mẹ một đợt 5triệu đồng để sửa nhà, nên bố em quyết đến tận nơi xem con mình làm gì mà nhiều tiền thế. Hỡi ơi, những ông bố nông dân Việt Nam tốt nết mà ngờ nghệch. Đáng thương thay. Nhưng những ông bố bà mẹ này thường ở vùng sâu, vùng xa. Còn các em đồng bằng ở ĐS, thường là nói dối đi làm may, làm gì đó ở HP, HN. Công ty May vốn Đài Loan trên đường ra ĐS cũng là 1 nguồn cung cấp hàng cho ĐS. Đầu tiên là làm thêm. Lương công nhân may 400-500.000 đồng/tháng, còn em làm thêm thế này, sau rồi bỏ việc, làm thêm thành làm chính.
Em M kể: “Có đứa bố, mẹ ra, ở tầng 2, con vẫn tiếp khách ở tầng 3, tầng 4. Vì ông bố được chủ bố trí nghỉ ở tầng đó, còn con thì coi như dọn buồng, nấu ăn. Khách đến khách đi ông bố cóc biết gì đâu. Lúc đầu ông đến bọn chủ cho ông đợi dài cổ, bảo con ông ra HP mua thực phẩm, thực ra nó cho con bé nằm cố định ở 1 phòng, hoặc có chạy thì loanh quanh trên đó, có thằng bảo vệ gác cầu thang rồi”. Chuyện thế đó, các ông AC SV có tưởng tượng cũng cóc ra như vậy đâu.

Sau này, em M có sắm được 1 cái điện thoại đen trắng, nháy gọi cho tôi kêu “Nhớ anh”, sau rồi cóc thấy nữa, 1 lần em mượn máy khác, bảo thằng chủ nó vứt của em đi rồi. Tôi bảo em, em về HN đi, làm thuê ở 1 hàng làm đầu, rồi có nghề. Nếu muốn làm thêm thì cũng được khá hơn, rồi sau mở lấy một hàng làm đầu, thuê cửa hàng mà sống. Em bảo một thời gian nữa. Vì thằng chủ còn giữ 7-8 triệu chưa trả, chưa hết hợp đồng. Em bảo làng em, sau khi em đi làm về, thì béo tốt hơn, đẹp hơn, có 5-7 thằng đến hỏi làm vợ, em về làng là đắt như tôm tươi, nhưng chưa muốn về.
Nhưng từ nay đến tết sẽ về. Riêng cái khoản kế hoạch này tôi không tin. Các em, như em M đã quen kiếm tiền dễ dàng mất rồi. Tuy em chỉ được tiền bèo bọt thôi, nhưng được nuôi bao, không cần vất vả suy nghĩ. Kiếm 1 tuần bằng ở quê làm cả năm. Biết là hàng HN, HP kiếm hơn cũng không đi ngay đâu, nói gì nghĩ đến chuyện làm 1 nghề nghiêm túc. Từ khi tôi quen em, đến nay mấy tháng, em chuyên nghiệp lên nhiều, vô cảm hơn nhiều. Tôi nghĩ, còn sống được là các em còn ở. Khi có đợt mới ra, các em trẻ hơn cạnh tranh mất khách, nhà chủ đuổi hay đối xử thậm tệ các em mới tính chuyện hồi hương lấy chồng. Vả lại, mới 20 tuổi, còn trẻ chán mà.
Em M một hôm tỷ tê kể cho tôi về các hạng khách. Em coi tôi là người thân rồi, nên kể hết. Em kết luận học sinh Đồ Sơn hư hỏng hết. Nói chung học cấp 2 là đi chơi gái rồi. Dễ quá mà. 90 ngàn thì nó kiếm dễ, có khi tiết kiệm tiền bố mẹ cho ăn sang cũng nên. Có thằng, vào phòng không biết làm gì, gọi gái là chị, nói thẳng là em chỉ để biết nó thế nào thôi. “Thấy em cởi quần áo ra, nó run cầm cập. Nhìn mê mải vì chưa bao giờ nhìn thấy con gái khoả thân mà. Những đứa ấy em chỉ động vào chưa đến 1 phút đã bắn ra rồi. Nhiều khi cũng thương. Nó bảo chị ơi em thế có phải là hỏng rồi không”
Những câu chuyện về HÀNG và MẠi DÂM !

Có 1 lần, em M gặp một ông khách, mà khi nhìn thấy hàng, em liền cuốn gói chạy luôn. Đó là 1 con chim đại tướng, to không thể tưởng được. Theo em, gái hàng sợ những ông như vậy. các em coi chuyện đó là việc làm. Càng làm ít càng tốt. Vả lại. sau khi đã đi mươi ông khách, mà lại chịu một ông như vậy thì coi như đi buôn mất vốn nhiều lần. Em M kể rằng, các em đều thích đi những ông già có vẻ trí thức, hơn là đi thanh niên 20-35 tuổi. Vì sao? Ông già yếu, có ông không làm gì được, chỉ dùng tay vuốt. Nếu có chơi thì cũng rất nhanh.

Những câu chuyện về HÀNG và MẠi DÂM !

Các ông già trí thức thường có gia đình, sạch sẽ, sống được đến tuổi ấy chứng tỏ chưa có bệnh phong tình. Còn nhất là bọn nghiện thì các em phát hiện ra, dù bị phạt cũng chạy. Người 30-40 là em sợ nhất, bọn này dai sức, có kinh nghiệm, chơi lâu. Em M bảo: “Có thể những người đó làm chồng, làm người yêu thì thích, nhưng chúng em không phải loại có thể yêu hay lấy những anh ấy”.
Thế đấy. Các bác đừng huênh hoang mình khoẻ, mình dai với gái. Hàng nói nó thích chẳng qua dối trá, làm… hàng mà thôi. Nguồn : Vnmon.com Điều thích nhất của chúng là tiền, tuy nhiên, có đứa có hiểu biết, biết rằng kiếm được tiền thì cũng phải phục vụ thế nào, nên nó phục vụ tốt. Em M, tôi cho là cũng là loại phục vụ tốt, bây giờ nhiều khách, mặt đẹp, phải cái hơi thấp, nhưng người em đẹp, dù ở ĐS thế, nhưng mọi bộ phận xuống cấp chậm lắm. Tôi bắt đầu ít thấy thương em, hơi chan chán. Tuy nhiên, em vẫn tin tưởng tôi là người đối với em tử tế, gặp thì nói chuyện rất tự nhiên. Em bảo khi nào em về quê, qua HN rủ tôi về quê em chơi. Tôi cũng thích xem bản người Mường, đồng ý luôn. Theo lời kể của 5 em, tôi đã nhờ người hỏi đến nơi, đúng là các em ở đó.
Viết quá dài. Ngờ đâu thành người viết văn thế này. Mà thế này có phải văn không? Chào các bác. hẹn gặp lần khác chuyện về em làm phục vụ buồng ở ĐS.
Phần IV: Bán trinh qua mạng ở Việt Nam?

Những câu chuyện về HÀNG và MẠi DÂM !
Tên Nga,1985,còn trinh, nay đem ra đấu giá kiếm tiền trang trãi học phí, giá khởi điểm là 100.000VND, đến ngày 31/3 hết hạn, nhanh chân nhen các bạn, các anh, các chú. LH: Na, Tel. 09-37221301

Theo thông tin của blogger SinhSG, một website rao vặt của Việt Nam, có giấy phép số 196/GP-BC do Bộ VHTT cấp 20/10/2005 đã đăng tin 1 cô gái Việt Nam lên mạng bán trinh.

Không chỉ vậy, nhiều thông tin nhậy cảm khác cũng được đăng tải.

Phóng viên của chúng tôi đã lượn 1 vòng để xác minh thông tin này và khẳng định, đó là sự thật. Dưới đây là toàn bộ thông tin ghi nhận được.

Website kể trên là muaban.net. Theo thông tin đăng tải trên website thì website này có giấy phép được cấp từ năm 2005. Tuy nhiên, website này có thòng ngay 1 câu bên dưới số giấy phép 1 câu khá lạ “muaban.net có trách nhiệm chuyển tải thông tin. Không chịu bất kỳ trách nhiệm nào từ các tin này”.

Về sự việc, vào lúc 20h ngày 26/3/2009, phóng viên của chúng tôi nhận được thông tin từ SinhSG cho biết, website này có đăng tin rao bán trinh. Thông tin cụ thể như ảnh bên dưới:
Những câu chuyện về HÀNG và MẠi DÂM !
Theo yêu cầu của SinhSG, chúng tôi đã thử tìm hiểu và được thấy có khá nhiều thông tin nhạy cảm liên quan đến những vấn đề… chả liên quan gì đến rao vặt. Ví dụ như “thể hiện bản lĩnh đàn ông, cần tìm bạn vì… nghèo…”. Bạn có thể tham khảo thêm 1 ví dụ trong ảnh dưới.
Những câu chuyện về HÀNG và MẠi DÂM !

Điều đáng nói là mọi thông tin đều có đăng số điện thoại, địa chỉ đầy đủ. Chúng tôi chưa kiểm tra các số điện thoại này vì có thể có những số điện thoại không đúng, có thể dùng hại người khác.

Blogger SinhSG khẳng định, website này cố tình câu khách, tạo tin giật gân. Lý do anh khẳng định như vậy là bởi mọi thông tin khi muốn đăng tải trên website này đều phải qua kiểm duyệt. Phóng viên của chúng tôi lập tức thử nghiệm và kết quả là bức ảnh bên dưới.

Những câu chuyện về HÀNG và MẠi DÂM !

Chúng tôi cũng đã cố gắng đợi xem muaban.net có kiểm duyệt thật không. Và sau hơn 1 tiếng đồng hồ (đến 22h30 đêm), chúng tôi không thấy thông tin trên được đăng tải. Như vậy có thể khẳng định thông tin gửi đến có qua kiểm duyệt.

Phần V: Ý kiến của 1 cá nhân! Đề án hợp pháp hoá nghề Mại dâmAbstract:
Chúng ta đã được chứng kiến hàng triệu người dân điên cuồng vì một đoạn phim sex của diễn viên nổi tiếng Vàng Anh thời gian qua, người người tìm phim sex, nhà nhà xem phim sex, điều đó chứng tỏ nhu cầu về sex của mọi người là rất lớn. Trong khi ai cũng có nhu cầu cao như vậy thì lại không có nơi nào hợp pháp để giải tỏa bức xúc, vậy anh em ta thử cho ý kiến là có nên tổ chức hợp pháp nghề mãi dâm hay không. Mãi dâm là một nghề có từ lâu đời, vì nhu cầu tất yếu của xã hội loài người. Do đó, có hợp pháp hay không, có được thừa nhận hay không, nghề mãi dâm vẫn tồn tại. Vì vậy, dự án kinh tế này được viết nhằm mục đích phân tích những điểm lợi và hại khi hợp pháp hóa nghề mãi dâm, và vai trò của nghề mãi dâm trong kinh tế và xã hội ở nước ta

1. Introduction:

Tại sao nên hợp pháp hóa nghề mãi dâm: Như trên đã dẫn, dù có hợp pháp hay không, nghề mãi dâm vẫn mặc nhiên tồn tại, vì thế, việc hợp pháp hóa nghề mãi dâm sẽ thể hiện sự khách quan trong quá trình phát triển. Ngoài ra, hợp pháp hóa nghề mãi dâm còn đánh dấu một bước tiến bộ quan trọng của chúng ta trong quá trình hội nhập với thế giới trong xu hướng toàn cầu hóa hiện nay, vì nghề mãi dâm đã được phát triển ở Trung quốc từ hàng ngàn năm trước (theo Đông chu liệt quốc) và ở Nhật bản khoảng gần 400 năm trước, thời shogun Tokugawa, và hiện nay là nghề hợp pháp ở đa số các nước phát triển như Đức, Pháp, Hà Lan… Thậm chí ở một nước nhà quê như nước Mỹ, nghề mãi dâm cũng hợp pháp ở bang Nevada (ai biết bang nào nữa thì bổ sung nhé). Cho đến hiện nay, nhiều cá nhân và tổ chức có thể lên tiếng phản đối nghề mãi dâm vì vấn đề Văn hóa, thuần phong mỹ tục và việc làm hạ thấp giá trị người phụ nữ. Nhưng tại những nước có nền văn minh lâu đời như Trung quốc và Nhật Bản và tại những nước hiện đại, tiên tiến như Đức, Pháp, Hà Lan…, và tại cả những nước kém văn minh như Mỹ, Thái lan… nghề mãi dâm đều phát triển, chứng tỏ là xét về cơ bản trên bình diện toàn thế giới, chả có vấn đề thuần phong mỹ tục, văn hóa quái gì. Còn để đảm bảo không hạ thấp giá trị người phụ nữ, và bảo vệ nguyên tắc Nam Nữ Bình đẳng, chúng ta sẽ tổ chức cả mãi dâm Nam, thế là chị em khỏi tị nạnh, thắc mắc.

2. Analysis:

Những ưu điểm của việc Hợp pháp hóa nghề mãi dâm:

- Về tổ chức, an toàn xã hội: Việc hợp pháp hóa nghề mãi dâm sẽ loại bỏ tệ nạn ma cô dắt mối, bảo kê, trộm cắp, lừa đảo của bọn lưu manh và bọn giả danh làm nghề hiện nay.

- Về mặt y tế: Việc hợp pháp hóa nghề mãi dâm sẽ tạo điều kiện cho anh chị em mãi dâm chuyên nghiệp được khám chữa bệnh định kỳ, làm giảm khả năng bị mắc bệnh xã hội và SIDA.

- Về mặt xã hội học, nghề mãi dâm góp phần chứng tỏ và phát triển sự Bình đẳng Nam Nữ, vì có cả mãi dâm Nam. Về mặt Tâm lý Xã hội, được thỏa mãn, năng suất lao động, nghiên cứu khoa học sẽ cao hơn, ít stress hơn.

- Về mặt an ninh trật tự: Tệ nạn hiếp dâm, xâm phạm tình dục trẻ em, các tội phạm về tình dục sẽ giảm hẳn, hoặc biến mất, vì có thể tự do theo hiến pháp và pháp luật thì ai còn dại gì vi phạm để đi bóc lịch trong trại cải tạo.

- Về mặt kinh tế, lợi nhuận do ngành mãi dâm đem lại sẽ rất khổng lồ. Hiện nay nước ta có khoảng 80 triệu dân, theo những tính toán của chúng tôi (một Ph.D. toán tốt nghiệp loại xuất sắc ở Mỹ, một MBA về MIS đang tấp tểnh học Ph.D. Computer Science và một thằng lông bông không có bằng cấp gì, chính là tác giả bài viết này – cách tính phức tạp quá, tôi quên bà nó rồi), sẽ có khoảng 5 triệu dân thường xuyên đến với mãi dâm một tuần một lần. Giả sử giá mỗi lần là $10 (tính trung bình, đổ đồng cho các loại phở đắt, phở rẻ), thì thu nhập một tuần là $50 triệu, một năm là $50 x 52 = $2600 triệu, tức là $2.6 tỷ. Đây mới tính tới việc tiêu thụ mãi dâm với sức mua nội địa.

- Ngành du lịch sẽ nhờ ngành Công nghiệp mãi dâm sẽ thu hút được một số lượng lớn khách nước ngoài và kiều bào yêu nước. Đây cũng sẽ là một nguồn thu khá lớn, dự tính lên tới hàng chục triệu lượt khách một năm, do đó ngành du lịch, hàng không, kinh doanh khách sạn, nhà hàng, sản xuất đồ thủ công mỹ nghệ… cũng phát triển.

- Ngành ngoại giao cũng có thể nhờ Công nghiệp mãi dâm mà phát triển, vì chúng ta sẽ phát hành loại visa mại dâm dành cho khách du lịch. Du khách đến Việt nam bằng loại visa khác sẽ không được tham gia các dịch vụ này.

- Ngành Cao su Việt nam sẽ phát triển vượt bậc, từ chỗ xuất khẩu nguyên liệu thô, lỗ chổng vó sang ngành sản xuất bao cao su và đồ chơi tình dục.

- Thị trường Chứng khoán Việt nam sẽ phát triển lên ít nhất là bằng, nếu không nói là hơn Wall Street ở New York, vì sự ra đời của các tập đoàn kinh doanh mãi dâm lớn đồng nghĩa với việc cổ phần hóa các doanh nghiệp mãi dâm.

- Ngành Công nghệ Thông tin Việt nam sẽ tìm được thị trường cho phần mềm trong việc quản lý mãi dâm, đặt hàng on-line, giao dịch cổ phiếu mãi dâm, Customer Relationship Management (CRM), Enterprise Resource Planning (ERP), Product LifeCycle Management (PLM)…, nhờ đó vươn lên bằng, và hơn ngành Công nghệ Thông tin Trung quốc, Ấn độ, tiến tới việc bóp chết công nghệ phần mềm Mỹ.

- Ngành giáo dục cũng sẽ có lợi, vì Công nghệ mãi dâm phát triển sẽ đòi hỏi có một đội ngũ mãi dâm chuyên nghiệp có trình độ chuyên môn cao, được đào tạo cơ bản, có tư tưởng kiên định, trong sáng, vì thế Bộ Giáo dục và Đào tạo có thể mở các trường trung học dạy nghề mãi dâm, trường Cao đẳng mãi dâm, Đại học mãi dâm, tổ chức thi Master, Ph.D. và Post Doc mãi dâm. Nước ta sẽ là nước duy nhất trên thế giới có loại hình đào tạo này, nên sinh viên từ khắp nơi trên thế giới sẽ xin đến Việt nam du học, lúc đấy thì phải chặt tiền học và tiền visa cho chúng nó méo mặt luôn.

- Về mặt lao động và thương binh xã hội: nghề mãi dâm sẽ giải quyết được một khối lượng lớn công ăn việc làm cho người lao động, bao gồm những người trực tiếp làm nghề và những dịch vụ gián tiếp như đưa đón, quét rác, dọn dẹp…

3. Conclusion:

Theo những phân tích ở trên, lợi nhuận từ ngành Công nghệ mãi dâm phải đến hơn một chục tỷ đô một năm. Hiện nay, tổng giá trị xuất khẩu của nước ta cũng vào khoảng hơn một chục tỷ. Nếu hợp pháp hóa nghề mãi dâm, thì chả cần đầu tư, ưu đãi, chả cần vay vốn ODA, ODP gì cả, chúng ta thoắt một phát, tăng tổng giá trị thu nhập lên gấp đôi. Chúng ta dự định đến năm 2005 sẽ tăng giá trị xuất khẩu phần mềm lên $500 triệu, và tự dối bản thân ta là hiện nay đã xuất khẩu được $200 triệu, nhưng thực ra là nói láo, vì chúng ta xuất khẩu được cái quái gì, trừ WinGis? Gia công thì cả công ty FPT (tự coi là công ty lớn nhất Việt nam) là một năm mới được 50 ngàn, không bằng một thằng oắt con Ấn độ. Thế mà mè nheo đòi ưu đãi với chả giảm thuế. Trong khi đấy, chỉ cần một chữ ký hợp pháp hóa ngành mãi dâm, thì chúng ta có ngay hàng chục tỷ đô một năm, lại tạo thêm bao nhiêu công ăn việc làm cho người lao động, ngay cả trong ngành Công nghệ Thông tin. Nói gì thì nói, đào tạo một mãi dâm chuyên nghiệp vẫn rẻ hơn đào tạo một MCSD nhiều

Nói đi nói lại, tôi chưa tìm ra Hợp pháp hóa mãi dâm thì có gì xấu cả. Ai tìm ra thì reply lên đây nhé.

Chúng ta sẽ cùng nhau đoàn kết, nhất trí, đóng góp trí tuệ tập thể để xây dựng một ngành kinh tế mũi nhọn, làm động lực thúc đẩy nền kinh tế nước nhà, làm cho non sông Việt nam trở nên vẻ vang, dân tộc Việt nam sánh vai các cường quốc năm châu…


GỬI CHO BẠN BÈ - copy đoạn text bên dưới

Xem thêm: